Oái oăm những kỷ lục... vô bổ, lãng phí ở Đồng Tháp

Google News

(Kiến Thức) - Dường như lập kỉ lục Việt Nam đã thành "sở trường" của Đồng Tháp...

Nhân "Tuần lễ du lịch Đồng Tháp năm 2017" diễn ra tại TP Sa Đéc, tỉnh Đồng Tháp cho đặt một thác hoa có chiều cao 12 mét, đường kính chân 19 mét tại công viên Sa Đéc với số tiền đầu tư lên đến 500 triệu đồng.
Nhớ lại cách đây đúng hai năm, tỉnh này cũng đã lập hai kỷ lục Việt Nam là tô hủ tiếu 1.000 người ăn và đòn bánh phồng tôm dài 2,2 m.
Dường như lập kỉ lục Việt Nam đã thành "sở trường" của Đồng Tháp. Ừ thì, sinh ra đời ai mà chẳng muốn đứng trên thiên hạ. Còn gì sung sướng bằng khi "Ta là một, là riêng, là thứ nhất". Cụ Xuân Diệu chẳng đã khẳng định như thế từ cách nay gần thế kỉ đó thôi!
Thế cho nên chuyện lập được kỉ lục nhất nước hay nhất thế giới sẽ chẳng có gì đáng phàn nàn nếu như kỉ lục ấy là đích thực, là có ích cho đời, cho muôn người, là niềm tự hào chân chính ví như anh em nghệ sĩ xiếc Quốc Cơ, Quốc Nghiệp đã làm vẻ vang người Việt trước sự thán phục của bầu bạn thế giới vừa rồi.
Oai oam nhung ky luc... vo bo, lang phi o Dong Thap
Thác hoa tươi "kỷ lục" ở Đồng Tháp. Ảnh: Nhân Dân Online
Dưng mà, lại dưng mà… Dư luận hẳn chưa quên tô hủ tiếu to nhất nước của Sa Đéc lập năm kia cho 1.000 ngàn người ăn đã phải đổ đi vì bốc mùi sau một thời gian trưng bày trong khi hàng ngàn người dân nghèo phải chờ cứu đói vào dịp Tết. Một kỉ lục đắng lòng.
Tưởng như thế là đã "thấm" mùi kỉ lục. Nhưng không, năm nay Sa Đéc lại quyết tâm lập kỉ lục mới: Thác hoa tươi cao nhất Việt Nam. Điều đáng buồn là trên cái thác hoa tươi sừng sững ngốn hết 500 triệu đồng ấy, lại có cả hoa… giả.
Vậy là, không chỉ lãng phí vì cái sự to cao vô bổ, thác hoa còn lập cả kỉ lục của sự… giả dối? Lại liên tưởng đến chuyện bánh chưng năm nào được làm bằng xốp để dâng tiến lên vua Hùng. Đúng là buồn hết chỗ nói. Những kỉ lục giả dối như thế, sao người ta vẫn cứ ham hố?
Trả lời cho câu hỏi đó lại phải giải những câu hỏi này: Ai là người thích kỉ lục? Ai là người thích danh hão? Đó không thể là người dân, những người một nắng hai sương làm ra lúa ra gạo, làm nên những vườn hoa đa sắc màu nổi tiếng của Sa Đéc.
Cái thác hoa "kỉ lục" này không thể là "nơi gửi gắm tâm hồn của người dân phố hoa Sa Đéc" như một vị lãnh đạo tỉnh khẳng định. Không tin thì các vị cứ thử làm một cuộc thăm dò ý dân mà xem. Còn bảo nó "sẽ là điểm nhấn thu hút du khách" thì xin thưa, chẳng ai bỏ tiền bạc, thời gian để đến với Sa Đéc vì cái tháp hoa cho dù là hoa thật 100 phần trăm đi chăng nữa. Họ đến với Sa Đéc, với Đồng Tháp bởi những giá trị văn hóa đã được khẳng định qua thời gian lịch sử, bởi những gì đã thành thương hiệu do con người ở vùng đất này một nắng hai sương làm ra.
Có điều đáng bàn thêm ở đây là chi phí cho thác hoa. Phải chăng đây là động cơ để người ta quyết tâm lập kỉ lục? 500 triệu cho một cái thác hoa cao 12 mét được dựng bằng khung thép rồi treo các giỏ hoa lên. Đó không phải là một công trình nghệ thuật, càng không phải là sản phẩm của trí tuệ cao siêu. Người Đồng Tháp tự hào gì về cái thác hoa nửa tỉ này?
Cho nên bảo đây là một sự lãng phí, quả không sai. Nhưng nếu thác hoa được làm bằng hoa giả thì không chỉ là lãng phí nữa mà còn thấy thấp thoáng "ý văn học" của nhằng nhịt những mối quan hệ khó nói thành lời.
Ấy là giả dụ vậy thôi chứ là hoa giả thì cũng phải mua, phải đặt hàng. Giá có đội lên hai ba lần cũng chẳng sao, rút kinh nghiệm là êm thôi!
Tết này không bắn pháo hoa thì người Đồng Tháp vẫn có thú để chơi Xuân. Đến thác hoa chụp vài kiểu ảnh tự sướng há chẳng phải là hạnh phúc lắm sao?
Nguyễn Duy Xuân