Ngô Đình Nhu và đường dây buôn lậu an toàn nhất thế giới

Google News

(Kiến Thức) - Nếu có một cuộc bình chọn cho những đường dây buôn lậu thuốc phiện lớn và an toàn nhất thế giới, chắc đường dây của Ngô Đình Nhu sẽ đoạt giải. 

Ông cố vấn – trùm buôn lậu

Là cố vấn Tổng thống lại nắm trong tay bộ máy mật thám, đặc vụ đông đảo, Ngô Đình Nhu là một nhân vật quyền lực nhất nhì trong chính quyền Sài Gòn dưới thời Diệm. Nhưng ít ai ngờ, trong hậu trường, Nhu còn điều hành một đường dây buôn bán ma túy và bảo kê “xã hội đen” cỡ bự. 

 Chân dung Ngô Đình Nhu. Ảnh: Phunutoday. 

Cờ bạc ở Nam Việt Nam nói chung và ở Sài Gòn nói riêng, dưới chế độ Sài Gòn trở thành một vấn nạn lan tràn khắp nơi. Đại thế giới – Trung tâm cờ bạc của Sài Gòn có thời sánh ngang với các sòng bạc lớn của thế giới như Lasvegas, Monaco… Nhưng nó lại là một nguồn thu lớn của chính quyền và là nơi kiếm ăn béo bở cho những người có chức quyền, có thế lực. Theo cuốn "Hậu trường chính trị phía sau cuộc chiến Đông Dương" của nhà báo Tường Hữu, những năm 1950, chỉ riêng khoản thu từ Đại thế giới, chính quyền đã có nửa triệu bạc một ngày. Đó là chưa kể, giới kinh doanh cờ bạc còn mất thêm nhiều hơn thế cho việc “bôi trơn” các cơ quan và những người có thế lực. 

Từ năm 1950 trở đi, việc cai quản các sòng bạc ở Đại thế giới do Bảy Viễn (thân tín của Bảo Đại) nắm quyền. Nhưng cùng với việc Bảo Đại bị hạ bệ, Bảy Viễn cũng mất quyền kiểm soát đối với Đại thế giới. Ban đầu, để tỏ ra xóa bỏ các tàn tích, tệ nạn, Diệm cho thực hiện một chiến dịch triệt bỏ cờ bạc, thuốc phiện… Ông ta ra lệnh đốt hết các dụng cụ hút xách, đóng cửa các sòng bạc ở Sài Gòn. Tuy nhiên không bao lâu sau, Đại thế giới lại mở cửa trở lại.

Sự tái sinh của nó thật trớ trêu, lại do chính những người ra lệnh đóng cửa khởi xướng. Theo Ó Leary và Eadward Lee  trong cuốn “Vụ ám sát Ngô Đình Diệm và J.F. Kennedy” viết: “Các lực lượng của Diệm, với sự giúp sức của Edward Landsdale do CIA phái qua, đã đánh bại và loại trừ giáo phái Bình Xuyên khét tiếng cùng đầu đàn là tướng Bảy Viễn. Bình Xuyên hoạt động như Mafia ở Sài Gòn mà Viễn là ông trùm. Sau khi đầu hàng, các cơ sở làm ăn của họ (sòng bạc, nhà chứa, và ma tuý) đều bị đóng cửa. Tuy nhiên, chỉ trong một thời gian ngắn, các sòng bạc và nhà chứa lặng lẽ được phép mở cửa trở lại”.

Không ai khác, người thay thế Bảy Viễn làm “bảo kê” cho các hoạt động ma túy, mại dâm, cờ bạc tại Sài Gòn chính là Ngô Đình Nhu. Động cơ của hành động này là anh em Nhu có một khoản tiền kha khá để duy trì mạng lưới tình báo của mình nhằm chống phá miền Bắc và để tiêu diệt các đối thủ chính trị nguy hiểm. Mặc dù viện trợ của Mỹ cho chính quyền của Diệm đã tăng lên nửa tỉ dolar vào những năm 1960 nhưng vẫn không đủ để duy trì mạng lưới tình báo quá lớn với chỉ riêng các đặc vụ bán chuyên nghiệp đã hơn 100.000 người. 

Learry và Eadward Lee viết: “Lại thêm một bằng chứng cho thấy bản chất đạo đức giả của Diệm. Nhu, em ông, đã tiếp thu lực lượng cảnh sát mật của quốc gia (do Viễn nắm giữ trước đây) và ông vẫn duy trì mạng lưới tình báo rộng lớn. Mặc dù viện trợ của Mỹ cho Diệm là cực kỳ lớn nhưng Diệm vẫn cần thêm các khoản thu này để nuôi dưỡng quân đội thường trực và chính quyền của ông. 

Các hoạt động đặc tình và mật thám của Nhu sắp rơi vào bế tắc vì thiếu tiền. Giải pháp cho vấn đề tài chính này thật đơn giản. Mở lại các ổ thuốc phiện và phục hồi việc buôn bán của vô số con nghiện đang đói thuốc ở Sài Gòn. Vậy là vào năm 1958, Nhu đã làm đúng những điều đó. 

Một số ít người thân Diệm quả quyết rằng, Nhu làm vậy theo ý riêng mà không được sự đồng ý của ông anh, nhưng làm sao có thể tin được như vậy? Làm sao mà người đứng đầu nhà nước không hay biết hay không được báo cho biết rằng có hàng trăm ổ thuốc phiện đã được mở cửa làm ăn trở lại một cách đột ngột tại thành phố thủ đô? Chẳng lẽ Nhu xoay xở cung cấp tiền bạc được cho cảnh sát mật và mạng lưới tình báo rộng lớn của ông với hơn 100.000 đặc vụ bán chuyên nghiệp mà ngài tổng thống anh ông chẳng bao giờ biết hay sao?”.

Đường dây buôn lậu an toàn nhất thế giới

Nếu có một cuộc bình chọn cho những đường dây buôn lậu thuốc phiện lớn và an toàn nhất thế giới, chắc đường dây của Ngô Đình Nhu sẽ đoạt giải. Bởi lẽ, không những đường dây này không bao giờ phải lo đối phó với cảnh sát, hải quan và các cơ quan kiểm soát của Nhà nước. Trái lại, những dụng cụ vận chuyển hàng lại thường là các phi cơ hay ô tô của chính quyền, không ai được quyền kiểm soát. 

Để có đủ hàng cung cấp cho vô số con nghiện tại Sài Gòn, Nhu cần một nguồn hàng tin cậy. Và ông ta đã chọn Lào với những cánh đồng anh túc rộng lớn trong khu Tam giác vàng nổi tiếng. Đối tác của Nhu là Bonaventure Francisci. Đây là một người Pháp có dáng vẻ lịch lãm và ăn nói lưu loát mà nếu tiếp xúc lần đầu, người ta dễ nhầm là một nhà môi giới cao cấp. Francisci lại là một bộ hạ trong băng đảng Marseille – một tập đoàn tội phạm quốc tế chuyên đâm thuê chém mướn và buôn bán ma túy xuyên lục địa.

Năm 1958, khi Diệm – Nhu tạo lập đường dây vận chuyển ma túy từ Lào về Sài Gòn, Francisci và anh em Diệm đã hình thành một cơ chế làm ăn rất chặt chẽ. Francisci vận chuyển thuốc phiện đến Sài Gòn cho các ổ hút của Nhu bằng các máy bay của mình. Các máy bay này nằm dưới cái lốt là Hãng Hàng không Thượng mại Lào. Dựa vào quyền lực của mình trong chính phủ Sài Gòn, Ngô Đình Nhu đảm bảo cho các máy bay chở đầy thuốc phiện này không bị ai kiểm tra phiền toái trong cuộc hành trình.

Trong năm 1961, 1962, Nhu còn huy động Đội vận tải số 1 của riêng mình đi vận chuyển thuốc phiện. Đội bay này của Nhu vốn chuyên dùng cho việc hoạt động tình báo trên không.

Ngoài việc tổ chức vận chuyển thuốc phiện về Sài Gòn cho các con nghiện hút, Nhu cũng khuyến khích việc biến Sài Gòn thành một điểm trung chuyển thuốc phiện từ Lào sang Marseille. Thuốc phiện từ Lào qua Sài Gòn sang Marseille sẽ được chế biến thành bạch phiến chất lượng cao để bán cho các trùm ma túy ở Mỹ. 

Anh em Diệm – Nhu đã thực sự trở thành một mắt xích trong đường dây buôn bán ma túy xuyên lục địa. Như cuốn sách “Vụ ám sát Ngô Đình Diệm và J.F. Kennedy” viết: “Cho nên, về căn bản, tập đoàn Marseille, Mafia Mỹ, và chính quyền Ngô Đình Diệm đã biến thành những đối tác làm ăn của nhau trong mạng lưới ma tuý toàn cầu. Có nghĩa là tiền tỉ – tiền tấn – chảy vào túi người nào có dính dáng, dĩ nhiên là thế. Và nguồn suối mạnh mẽ không ngừng phát sinh ra tiền bạc và sức mạnh này chính là Ngô Đình Nhu”.

BÀI ĐANG ĐỌC NHIỀU

  
Vũ Tiến Đức